Đánh Giá Phim Lang Điện Hạ / Top 12 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 3/2023 # Top View | Tzlt.edu.vn

Review Đánh Giá Phim Lang Gia Bảng (2015)

(Đây là một bài review ở blog cũ, viết đã rất lâu rồi)

Thực ra tôi đã từng nghe qua tên “Lang gia bảng” ở đâu đó trên các trang review ngôn tình nhưng bản tính lười nhác, thấy trên 100 chương là tôi muốn chùn chân rồi. Với tôi mà nói, “Vân trung ca” là một ngoại lệ, vì tôi đã biết trước nó là con đẻ của Đồng Hoa, “Lang gia bảng” trước đây trong tôi cũng không có ấn tượng nhiều. Cho đến khi tôi đọc được một review ngắn của chị Haeki-chan. Tôi đánh cược bản thân xem mình có bao nhiêu kiên nhẫn cho bộ truyện này.

Bắt đầu đọc truyện và xem phim cùng nhau, thời gian quá ít mà truyện lại rất dài, thôi đành bỏ dở truyện qua xem phim.

Trời, xem không sót một phút, xem liên tục trong một tuần. Thời gian trôi qua nhanh, dư vị đọng lại là những biến cố loạn thế phồn hoa, là những thứ tình cảm đẹp đẽ nhất, tình thân, tình huynh đệ, tình yêu, tình người chốn thâm cung.

Đây là bộ phim cổ trang tôi cảm thấy đáng để xem nhất trong vòng mấy năm trở lại. Điểm trừ: hơi dài (dù rất thích) nên theo khá đuối.

Đánh giá: 9/10, 9.5/10

Lâm Thù – Mai Trường Tô, là người đi một bước, đại phu theo một bước, bốn mùa luôn mặc áo choàng lông, phải ngồi bên lò sưởi, trên tay luôn có nhuyễn lò, một con người yếu ớt như vậy nhưng lại chính là người hô phong hoán vũ rung chuyển cả kinh thành. Từ khi Mai Trường Tô đặt chân lên đất của thiên tử, cũng chính là vòng xoáy mà chàng lao theo, kéo luôn cả Tĩnh vương, Dự vương và Thái tử. Bao nhiêu người bị chàng cắt lấy đôi cánh, bao nhiêu người bị chàng đạp lên lưng, chỉ với một mục đích cuối cùng đưa Tĩnh vương lên ngôi hoàng đế. Chàng từng nói với Mông Chí, Mai Trường Tô với Tĩnh vương, thực chất có qua có lại, chàng đưa hắn lên ngôi, hắn giúp chàng lật lại vụ án oan Xích Diễm. Nhưng đằng sau chính là thứ tình cảm hơn cả tình huynh đệ, tuổi trẻ bên nhau, đã từng lưng đấu lưng phá nguy vòng vây giặc. Người Mai Trường Tô tin tưởng, giao cho cả thiên hạ chính là Tiêu Cảnh Diễm – Tĩnh vương – là tri kỉ chí cốt của chàng.

Chỉ tiếc thay năm ấy ra đi chiến bào phấp phới, 13 năm sau quay trở lại, chàng không còn là Lâm Thù – một thiếu niên rực rỡ nhất thành Kim Lăng, chàng là Mai Trường Tô, là Giang Tả Mai lang, mang chút hơi tàn gắng gượng, mang một bụng mưu đồ nghiệp lớn

Với hình dáng của một người hoàn toàn khác với Lâm Thù 13 năm trước, chàng không khiến một ai mảy may nghi ngờ về thân phận của một người đã từng là tướng quân dũng mãnh. Vậy nhưng, Nghê Hoàng đã nhận ra chàng, không một bằng chứng, nàng bằng trực giác của người con gái đã từng yêu, bằng lời mách bảo của trái tim, nàng chẳng cần đến nốt ruồi trên cổ, chẳng cần đến đôi tay dạn dày sương gió của chàng, nàng nắm lấy cổ tay trắng trẻo, yếu ớt của Lâm Thù, rồi òa lên khóc như một đứa trẻ trong vòng tay chàng:

Ta biết huynh chính là Lâm Thù ca ca của ta “.

Tôi thích Nghê Hoàng, rất thích. Người con gái 15 tuổi đã ở trên lưng ngựa, 13 năm đơn độc đã thống lĩnh một vùng trời, người con gái mạnh mẽ từng hô mưa gọi gió ở chiến trường, lại khóc như gió như mưa trong vòng tay của người con trai nàng chờ đợi 13 năm, dù đó là sự chờ đợi trong vô vọng, chỉ cần có tin tức về Xích Diễm quân, câu đầu tiên nàng hỏi là: ” Còn ai sống sót ở trận Mai Lĩnh?”

Éo le quá, 13 năm chờ đợi, đã đợi được rồi rốt cuộc vẫn để lạc mất nhau.

Cảm ơn biên kịch Hải Yến, cảm ơn đã xào nấu lại cốt truyện, kiếp này không được sống bên nhau, đành cho nhau một lời hẹn ước ở kiếp sau, kiếp sau nhất định sẽ được hạnh phúc, phải không Tô-Hoàng?

Xem đến những phút cuối cùng, cứ chờ mong một bất ngờ, một tiên dược dành cho Mai Trường Tô, rốt cuộc khi dòng chữ “Trường Lâm Quân” hiện ra dưới ngòi bút của Tĩnh Vương điện hạ, đã không còn một kết thúc tốt đẹp nào dành cho Tô-Hoàng được nữa.

Mai Trường Tô – Lâm Thù, nơi chàng ra đi, phải đi cùng 7 vạn quân Xích Diễm, nơi gió núi lồng lộng, nơi chiến trường máu lửa, để Mai Trường Tô được mãi mãi là Lâm Thù, để chàng được ra đi bên thanh kiếm, để chàng được sống mãi cùng những năm tháng thanh xuân.

Lời hứa hẹn đưa Nghê Hoàng đi khắp non nước, khắp thiên hạ, đợi chiến sự kết thúc chàng sẽ quay về Vân Nam trước, xin hẹn ở kiếp sau. Giá như được bình yên nắm tay nhau sống đến già!

∞∞∞

Mai Trường Tô là Lâm Thù, Mông Chí biết, Nghê Hoàng biết, Tĩnh phi biết, Hạ Đông biết, ngay cả con Răng Phật cũng biết, chỉ mình Cảnh Diễm không biết (không hổ bị Mai Trường Tô mắng cho là KHÔNG CÓ NÃO =)))).

Chàng lên cơn mê, miệng lẩm bẩm: ” Cảnh Diễm, đừng sợ… “

Hắn nghĩ chắc chắn hắn nghe lầm.

Chàng trước thế trận phản nghịch giằng co ở núi Cửu An, thuận tay rút đao bên hông của hắn trỏ lên mặt đất.

Hắn ngỡ ngàng, rồi cũng tự nhủ bản thân sinh ảo giác.

Phi Lưu gọi hắn là trâu, chàng giải thích do Nghê Hoàng dạy.

Hắn vẫn tin tưởng rằng Nghê Hoàng dạy.

Chàng ngăn cản hắn đi cứu Vệ Tranh không được, cuối cùng liều mình đến Huyền Kính ty chịu tội.

Hắn cứ nghĩ vì chàng là mưu sĩ của hắn.

Chàng bảo tên phụ thân của chàng là Mai Thạch Nam, mẫu thân hắn bảo ân nhân của bà tên là Mai Thạch Nam.

Hắn nuôi hi vọng rồi dập tắt hi vọng.

Hắn đâu biết Mai Thạch Nam chính là tên phụ thân chàng trên giang hồ bôn tẩu.

Hắn cứ nghi ngờ lần này đến lượt khác, thắp lên ngọn lửa bừng bừng về con người Lâm Thù mang hình dáng Mai Trường Tô, nhưng rồi lại tự chính tay mình dập tắt. Hắn không thể nào đưa hình ảnh của Mai Trường Tô gầy gò bệnh tật, cốt cách thư sinh nhưng đầy một bụng mưu mô với một Lâm Thù nhiệt huyết, dũng mãnh như con báo săn trong lòng hắn.

Mai Trường Tô đâu thể là Lâm Thù được, không thể…

Mai Trường Tô là một mưu sĩ, là một Mai Lang Giang tả học rộng hiểu sâu, muốn nhúng tay khuấy đảo đất trời.

Hắn từng nhẫn tâm chém đứt dây chuông trong mật thất, hắn bỏ qua mọi lời can gián của Mai Trường Tô bởi hắn nghĩ chàng chỉ là một mưu sĩ như bao người khác, vì lợi ích bản thân mà không màng đến những tư tình sục sôi trong lòng hắn. Con người như vậy nhất định không phải là Lâm Thù của hắn.

Nhưng mà hắn sai rồi. Đó là Lâm Thù của hắn, đó là người bạn tri kỉ đã trải tấm lưng bệnh tật của mình cho hắn giẫm lên, từng bước từng bước tiến lên ngai vàng. Hắn không bước nổi lên đó khi nghĩ về những ngày tháng Mai Trường Tô dồn hết tâm trí đưa hắn về một cục diện tươi sáng. Hắn không suy nghĩ được nhiều, hắn chỉ muốn chạy đến bên để nhìn chàng một cái, nhưng hắn không thể, một tướng quân chinh chiến sa trường bao nhiêu năm lại ngã ngay trên lưng ngựa. Hắn cũng k đủ sức để dậy nổi.

Hóa là đó là Lâm Thù của hắn…

“Lang gia bảng” không có tình cảm nhi nữ bánh bèo, chỉ có thủ đoạn thâm sâu và chiến trường khốc liệt, chỉ có tranh giành, có kẻ thắng người thua. Kẻ thua thảm bại, nhưng người thắng cũng phải trả một cái giá đắt, đó chính là cô đơn ở trên cao.

Không có bằng hữu, chỉ có quân-thần, vua-tôi.

Không có tri kỷ, con đường của hắn đi vô cùng cô độc.

Không phải vì địa vị, mà là vì tri kỷ của hắn cuối cùng cũng gửi hồn mình nơi chân Mai Lĩnh, đi theo không khí hào hùng của Xích Diễm quân 7 vạn người 13 năm trước.

Ở đó, chàng là Lâm Thù,

Là thiếu soái,

Chàng vẫn là thiếu niên rạng rỡ nhất thành Kim Lăng.

Xem phim đã rất lâu rồi nhưng ấn tượng về phim thì chẳng hề thay đổi. Những cái mà tôi thích của phim.

Không còn gì bàn cãi về Mai Trường Tô của Hồ Ca. Trước đây cũng nghe tiếng tăm của Hồ Ca nhưng mà không thích, cũng không xem một bộ phim nào của Hồ Ca đóng. Cho đến khi nhìn thấy được cả thế giới xao động trong mắt Hồ Ca: Ánh mắt thâm tình nhìn Nghê Hoàng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về Huyền Kính ty, hay ánh mắt đau thương hướng về Tiêu Cảnh Diễm, Hồ Ca hoàn toàn thể hiện được nội tâm của một Lâm Thù trải qua nhiều biến cố, vượt trên những nốt trầm bình của thời gian. Anh ấy dần thoát khỏi cái mác Tiêu Dao công tử, anh ấy muốn được xướng tên ở phái thực lực.

Năm nay được trao giải nam diễn viên xuất sắc tại Quốc Kịch Thịnh Điển, được đề cử tại Phi Thiên, mừng muốn rớt nước mắt ấy. Tôi cũng không biết anh ấy từng đóng vai Cửu Gia của “Kì duyên trong gió”, hình như trong một bài review, tôi đã từng nói: “Mặc cho bao nhiêu người yêu Hoắc Khứ Bệnh, lòng tôi chỉ hướng về Cửu Gia, hướng về ánh trăng dịu nhẹ thanh mát ấy!”, tôi – đã từng đem lòng yêu Cửu Gia của “Đại Mạc Dao”, yêu không biết kể bao nhiêu cho hết.

Nói chung với diễn xuất của Hồ Ca, 9.5/10.

Nhưng mà phải nói Vương Khải đóng vai này tiêu sái quá đi, cũng menly nữa. Anh ý vừa thể hiện được khí chất hiên ngang không cúi đầu trước hoàng đế bệ hạ, lại vừa thể hiện được tình cảm sâu nặng với huynh đệ tri kỉ. Đôi lúc anh ấy cũng cố chấp đến phát ghét đi được, tôi là tôi chỉ muốn vả mấy cái cho anh ấy tỉnh lại, cho anh ấy mở to mắt ra mà nhìn Lâm Thù trước mặt đang vắt hết IQ ra, để đưa anh lên ngôi cửu ngũ chí tôn. Nhưng thật ra, đó mới là Tiêu Cảnh Diễm trong lòng Lâm Thù, chưa hề thay đổi, vẫn ngạo mạn ngước lên đấng tối cao để bảo vệ những chân lý trong lòng mình. Tấm lòng ấy giữa chốn mưu tranh cung cấm đáng quý biết bao.

Chấm điểm cho Vương Khải 9.0/10. Cũng chúc mừng anh được công nhận ở phái diễn xuất thực lực.

Khổ, không biết tên bác này, thôi tạm gọi là hoàng đế.

Thật ra trong lớp vai phụ, tôi thích nhân vật bệ hạ này nhất luôn, thích diễn xuất đỉnh của đỉnh của bác ấy. Tôi thấy có nhiều bạn ấn tượng với Ngôn hầu, nhưng mà bác ý xuất hiện khá ít, không ấn tượng lắm, mà người xuyên suốt câu chuyện này chính là Hoàng đế. Người thắt nút là ông ấy, người cởi nút cũng chính là ông ấy. Đến giờ tôi vẫn nhớ cảnh chất vấn giữa hoàng thượng, Hạ Giang, Dự vương và Tiêu Cảnh Diễm, điệu nheo mắt nhếch miệng “Đại lý tự” của bác ấy làm tôi không thể nào quên được, đúng là gừng càng già càng cay mà. Siêu thích bác này luôn, mà chả thấy ai cùng hội cùng thuyền :((

Chỉ thấy dễ thương, chứ chưa đến mức thích. Chắc vì em ấy tuổi còn nhỏ, chưa lột tả hết được cái thần thái của Phi Lưu như trong truyện, nhiều đoạn còn hơi gượng. Nhưng mà diễn xuất như vật là cũng khá ổn.

Trong thời gian tới, chắc chắn em này sẽ bùng nổ như Dương Dương sau “Thiếu niên tứ đại danh bộ”. Hi vọng là có nhiều kịch bản hợp với em hơn.

Đánh giá: Phi Lưu 7.5/10

Thật may là xem phim rồi mới đọc truyện, nên tình cảm dành cho Nghê Hoàng vẫn trọn vẹn. Không vì hint Tĩnh-Tô mà không chèo thuyền Tô-Hoàng. Có lẽ là vì diễn xuất của Lưu Đào quá tốt.

Vẻ đẹp của Nghê Hoàng là vẻ đẹp của một người con gái từng trải, từng mất đi tình thân, tình yêu, đứng giữa phong ba chèo chống đội quân của phụ thân, người con gái khoác lên mình tấm áo giáp trở thành một nữ tướng bất bại, khoác lên lụa châu sa lại trở thành một thiếu nữ ngây ngô tin tưởng lời hứa hẹn của Thiếu soái Xích Diễm năm nào.

Nhiều người cứ lên án thuyền Tô-Hoàng, chứ đối với tôi, kết thúc như vậy mới xứng cho cả Nghê Hoàng và Lâm Thù. Cuối cùng Lâm Thù cũng quang minh chính đại gửi cho nàng một phong thư tiễn biệt, cũng là lời hẹn ước cho kiếp sau hạnh phúc, nắm tay sống bình yên đến già.

Kết phim, Nghê Hoàng đong đầy nước mắt, tay run run đón lấy phong thư, thật là xót lòng quá đi.

Lưu Đào: 9.0/10. Chị vừa rồi cũng được đề cử ở Phi Thiên, mặc dù không được giải nhưng như vậy cũng đã tốt lắm rồi.

Chài ơi, thích hai ông chú này lắm lắm! Siêu cute mà lại giỏi võ nữa chứ. Nghe đồn hai chú này là người của đoàn làm phim, do không mời được ai hợp với hai vai này nên hai chú xông vào đóng luôn =)))). Mà đóng siêu hay mới buồn cười chứ.

Thật ra nếu phim chỉ có Lận Thần, Chân Bình, Lê đại thúc, Phi Lưu với Mai Trường Tô là cũng đủ cười mệt nghỉ rồi.

Đúng là lâu lắm mới xem một bộ phim mà phục trang không màu mè hoa lá cành sặc sỡ, cũng quá là hợp với từng nhân vật. Đặc biệt là thích mấy bộ đồ của Tiêu Cảnh Diễm lắm lắm. Nhìn đồ là biết người ngay thẳng, khí khái rồi :))))

Những điều khó hiểu về phim

Đây là một nhân vật xuyên suốt phim, được nhắc đến liên tục, ai ai cũng lấy ra để làm chuẩn mực. Nhưng tôi vẫn tự hỏi Kỳ vương đã làm được những gì, xuất sắc ra sao. Vừa xem vừa thắc mắc, haizzz…

Có nhiều thứ được chăm chút đến mức quá cứng nhắc

Đến giờ vẫn thắc mắc tại sao lúc Tiêu Cảnh Diễm vào gặp Tĩnh phi hỏi về Lâm Thù, hay lúc Hoàng hậu nhận tội với Hoàng thượng, áo choàng của hai người này lại không có tí nếp gấp nào như thế?! Hoàn hảo quá cũng là một cái lỗi đó. À không, chắc tại tôi kĩ tính quá :))

Lúc đầu xem phim cứ thắc mắc không biết ông này theo phe ai, vì cứ lúc anh Hoàng phán câu nào, máy quay lại đặc tả lại khuôn mặt của Cao Trạm, kiểu rất nguy hiểm, lúc đấy cứ ngờ ngợ ông thái giám lại là tay trong của một trong hai người Dự vương hoặc Thái tử. Đoán già đoán non mãi, cuối cùng là chẳng theo phe nào, hết phim thì theo phe Tĩnh vương :))))

Hoa mắt để suy luận các mối quan hệ chồng chéo, toàn là anh chị em con chú con bác, thân hữu bạn dì, chóng hết cả mặt. Hết phim rồi vẫn chưa đoán ra hết mới tài 😀

Đại Học Văn Lang Tổ Chức Thi Đánh Giá Năng Lực Ngoại Ngữ Tiếng Anh

Trước đó, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã cấp phép cho Trường được tổ chức thi đánh giá năng lực tiếng Anh theo khung năng lực ngoại ngữ bậc 6 dùng cho Việt Nam (Công văn số 779/BGDDT-QLCL).

Như vậy, tính đến thời điểm này, Trường Đại học Văn Lang trở thành đơn vị thứ 4 trong khu vực miền Nam và thứ 14 trên toàn quốc được cấp phép tổ chức thi đánh giá năng lực tiếng Anh theo khung năng lực ngoại ngữ bậc 6. Đặc biệt, đây là trường ngoài công lập đầu tiên được Bộ GD&ĐT cho phép tổ chức kỳ thi này.

Trường Đại học Văn Lang – Ảnh: KTS. Paul Hồng Đức

Theo yêu cầu của Bộ Giáo dục và Đào tạo, Trường Đại học Văn Lang đã đăng tải công khai “Đề án tổ chức thi đánh giá năng lực tiếng Anh theo khung năng lực ngoại ngữ 6 bậc dành cho Việt Nam” trên cổng thông tin điện tử của trường và cổng thông tin điện tử của Bộ GD&ĐT.Được biết, Trường Đại học Văn Lang đã trang bị 16 phòng máy tính để tổ chức thi kỹ năng nghe, đọc, viết. Các phòng thi có khả năng tổ chức cho đồng thời 1.015 thí sinh mỗi lượt thi.

Phòng thi đảm bảo cách ly âm thanh, có đủ ánh sáng và được trang bị đầy đủ bàn ghế, bảng viết, đồng hồ, máy chiếu, máy lạnh để tạo điều kiện tốt nhất cho các thí sinh. Các phòng thi được trang bị các thiết bị ghi âm, phát âm, ghi hình và phần mềm chuyên dụng đáp ứng yêu cầu tổ chức thi.

Phòng LAB phục vụ sinh viên ngành Ngôn ngữ Anh của Trường Đại học Văn Lang

Trường Đại học Văn Lang đã trang bị thiết bị kiểm tra an ninh cầm tay tại các khu vực tổ chức thi, có hệ thống camera giám sát ghi được toàn bộ diễn biến của cả phòng thi liên tục trong suốt thời gian thi để kiểm tra an ninh.

Mỗi phòng thi đều bố trí tủ bảo quản đồ đạc của thí sinh dự thi. Phòng làm việc của Hội đồng thi, trực thi, giao đề thi và bài thi được trang bị tủ đựng đề thi, bài thi, có khóa chắn chắn để bảo quản đề thi và bài thi.

Bộ cũng yêu cầu Trường thực hiện nghiêm túc quy chế thi đánh giá năng lực ngoại ngữ; cấp phát, quản lý chứng chỉ theo đúng quy định hiện hành của Bộ GD&ĐT; đồng thời đảm bảo người sử dụng chứng chỉ có thể tra cứu thông tin về chứng chỉ trên trang thông tin điện tử của trường.

Hàng tháng, Trường sẽ căn cứ vào số lượng sinh viên, giảng viên và nhu cầu của các tổ chức, cá nhân có yêu cầu để tổ chức các kỳ thi đánh giá năng lực ngoại ngữ 1 đến 2 lần vào tuần giữa tháng và cuối tháng. Các đợt thi thực hiện nghiêm túc theo quy định của Quy chế 23/2017/TT-BGDĐT.

Được biết, đợt thi đánh giá năng lực ngoại ngữ đầu tiên của Trường Đại học Văn Lang dự kiến diễn ra từ ngày 20-5-2020 tại Trụ sở 45 Nguyễn Khắc Nhu, phường Cô Giang, quận 1, TP.HCM.

Với chất lượng đào tạo được công nhận qua 25 năm cùng cơ sở vật chất đang được đầu tư nổi bật tại chúng tôi hiện nay, đây hứa hẹn là một địa chỉ tổ chức thi đánh giá năng lực tiếng Anh theo khung năng lực ngoại ngữ bậc 6 đáng tin cậy cho thí sinh.

14 trường đại học, học viện được phép tổ chức thi và cấp chứng chỉ tiếng Anh theo khung năng lực ngoại ngữ 6 bậc:

Trường Đại học Ngoại ngữ (Đại học Quốc gia Hà Nội), Trường Đại học Ngoại ngữ (Đại học Đà Nẵng), Trường Đại học Ngoại ngữ (Đại học Huế), Trường Đại học Sư phạm chúng tôi Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, Trường Đại học Hà Nội, Trường Đại học Văn Lang, Đại học Thái Nguyên, Trường Đại học Cần Thơ, Trường Đại học Vinh, Học viện An ninh nhân dân, Trường Đại học Sài Gòn, Trường Đại học Ngân hàng chúng tôi Trường Đại học Trà Vinh.

Đánh Giá Phim Vô Ảnh (Shadow)

Chúng ta có The Flowers Of War và The Great Wall là do hoài bão quá lớn của ông để đem những nét đẹp của đất nước Trung Hoa đến với thế giới qua những bộ phim bom tấn sánh ngang với những tượng dài của Hollywood. Khác với những bộ phim đã đem đến thành công toàn cầu cho ông là Người Hùng, Thập Diện Mai Phục thì The Flowers Of War và The Great Wall không còn mang đậm dấu ấn của điện ảnh Trung Quốc, mà đã có ảnh hưởng rất lớn của Hollywood, dẫn đến những tác phẩm khó đáp ứng được nhu cầu của 2 đối tượng khán giả. Điển hình The Flowers Of War được cho là sự kết hợp của Saving Private Ryan nhưng với kinh phí còn lớn hơn cả 2 phim này cộng lại, được đánh giá rất cao tại Trung Quốc nhưng lại bị khán giả và nhà phê bình phương Tây cho là thiếu nhạy cảm. Trong khi The Great Wall (2016) còn tệ hơn như vậy, khi bị phê bình bởi cả 2. Nhưng có lẽ cũng nhờ 2 thất bại to lớn này, mà vị đạo diễn thuộc thế hệ thứ 5 của Trung Hoa Đại Lục đã nhận ra và trở về với giá trị cốt lõi nhất của mình và tối ưu được chúng trong tác phẩm mới nhất – Vô Ảnh (Shadow).

Vô Ảnh lấy bối cảnh ở thời kỳ Tam Quốc và là câu truyện của đại đô đốc Tử Ngu của nước Bái Quốc, người vừa bị dính trọng thương bởi Dương tướng quân – vị tướng bất khả chiến bại đang trấn giữ thành Cảnh Châu, cũng là nơi từng thuộc về Bái Quốc, trước khi nó rơi vào tay của ngoại bang. Để tiếp tục sứ mệnh giành lại Cảnh Châu của mình, Tử Ngu sử dụng một người thay thế có ngoại hình y hệt mình là Cảnh Châu, người đã được lựa chọn khi còn nhỏ và đặt tên theo thứ mà cả cuộc đời cậu sẽ được huấn luyện để giành lại. Vừa phải giấu thân phận của mình khi người duy nhất biết bí mật của anh là Tiều Ngải – phu nhân của Tử Ngu, Cảnh Châu còn là con rối trong trận chiến tranh giành quyền lực giữa vị vua hèn hạ của Bái Quốc và vị đô đốc thủ đoạn, trong khi trận chiến sinh tử với một Dương tướng quân giỏi hơn anh rất nhiều đang đến gần.

Và ngay từ phân cảnh đầu tiên, chúng ta đã thấy ngay được sự tài tình của Trương Nghệ Mưu trong việc giới thiệu các nhân và tình thế vô cùng nghiêm trọng mà mỗi người trong số họ đều đang vướng phải. Đây vẫn luôn là điểm mạnh của đạo diễn Trương Nghệ Mưu khi ngay từ tác phẩm đầu tiên trong sự nghiệp của mình, ông đã thể hiện khả năng bậc thầy của mình trong việc xây dựng các nhân vật và các nhân vật của ông dù là ít quan trọng nhất như người nông dân trong Cao Lương Đỏ, ông cảnh sát rồi cả người viết chữ trong Thu Cúc Đi Kiện đều được xây dựng một cách hoàn chỉnh với những động cơ và lý lẽ của riêng họ.

Trong cảnh đầu tiên chỉ kéo dài 10 phút của Vô Ảnh, với sự xuất hiện của cặp vợ chồng giả Cảnh Châu – Tiều Ngải, vị vua của Bái Quốc, em gái của ông và vị cố vấn đã cho chúng ta biết gần như tất cả những gì chúng ta cần biết về những nhân vật cực kì thú vị này. Chúng ta thấy ngay những giá trị rất dễ đồng cảm trong con người họ. Từ danh dự của cặp vợ chồng giả, sự hèn mọn của vị vua, sự ngay thẳng của công chúa, thấy ngay được tình thế của đất nước Bái Quốc đang căng thẳng đến mức nào và vì thế không thể không chú ý tới những gì sẽ xảy ra với tất cả bọn họ. Đó là chưa kể đến đô đốc Tử Ngu, người xuất hiện ngay sau phân cảnh cực kì căng thẳng này và không lâu sau là cả cha con Dương tướng quân, những người mà trái với những lời kề từ bên Bài Quốc và đúng với phong cách của đạo diễn Trương Nghệ Mưu là những nhân vật rất có chiều sâu và cho chúng ta cảm giác rằng họ không phải là những nhân vật phản diện.

Nếu không còn lạ với đạo diễn Trương Nghệ Mưu thì bạn cũng biết rằng những người phụ nữ đóng vai trò chủ chốt như thế nào trong phần lớn những tác phẩm của ông. Trong Vô Ảnh dù họ không còn nắm được số phận của mình nhưng điều đó không có nghĩa họ để xiềng xích đó giam giữ mình. Hình tượng người phụ nữ trong Vô Ảnh được khắc họa không thể đẹp hơn. Phu nhân Tiều Ngải, công chúa chắc chắn là những nhân vật nữ ấn tượng nhất của điện ảnh 2018. Những mối quan hệ giữa họ cũng được thể hiện xuất sắc. Nhờ chúng phim tôn vinh được nhiều giá trị cao cả của con người, đó là gia đình qua mối quan hệ của vị vua và em gái, của cha con Dương tương quân, của Cảnh Châu với mẹ, lòng trung thành của Cảnh Châu với những người đã cưu mang mình, đó là tình yêu của phu nhân Tiều Ngải đã dành cho cho chồng mình và người thay thế. Một trong những cảnh thông mình và đáng nhớ nhất của Vô Ảnh là khi Tử Ngu chơi đàn với Tiều Ngải như một cách thử thách sự chung tủy của vợ mình trong lúc trận chiến Cảnh Trâu đang đến hồi ngã ngũ. Đây là một sự tinh tế hiếm khi thấy được ở nền điện ảnh phương Tây và nó thể hiện rằng vì sao Trương Nghệ Mưu là một trong những nhà làm phim vĩ đại nhất của nền điện ảnh thế giới.

Nhưng chỉ nói về đạo diễn và biên kịch là không đủ. Chúng ta phài dành sự khen ngợi cho những con người quan trọng nhất để những nhân vật này ấn tượng được như vậy, đó là những diễn viên. Diễn viên Đặng Siêu đã có một màn trình diễn để đời khi giống như một diễn viên đã từng làm việc với Trương Nghệ Mưu là Christian Bale, anh đã phải trải qua một chế độ ăn uống khắc nghiệt. Nhưng còn đáng nể hơn, anh đã đảm nhận xuất sắc vai trò khi vào vai 2 nhân vật khác nhau Cảnh Châu và Tử Ngu. Dù theo cốt truyện, 2 nhân vật này có ngoại hình giống nhau nhưng khán giả khó có thể tưởng tượng được 2 nhân vật này lại do một người thủ vai. Đó cũng là minh chứng cho màn trình diễn đỉnh cao khi anh nhập tâm hoàn toàn vào không phải 2 nhân vật bình thường mà là 2 kẻ với nội tâm vô cùng phức tạp và là 2 mặt khác nhau của một đồng xu.

Nhân vật ấn tượng thứ 2 trong phim và có lẽ phức tạp nhất đó là vua của Bái Quốc do Trịnh Khải thủ vai. Diễn viên này đã vào vai một vị vua bất tài một cách cực kì thành công, khiến khán giả ngay lập tức ghét anh như ghét Joffrey trong Game Of Thrones vậy. Người vợ cả trong phim lẫn ngoài đời của Đặng Siêu là Tôn Lệ, nhờ không chỉ diễn suất mà còn ăn ý với chồng mình, cho chúng ta thấy một mối tình tay 3 đầy thuyết phục.

Và tất nhiên, sao có thể quên được Hồ Quân, người mà đa số chúng ta đã yêu mến qua vai diễn Tiêu Phong trong Thiên Long Bát Bộ (2003), là người để lại dấu ấn rất lớn trong Vô Ảnh mặc cho thời lượng xuất hiện ít ỏi của mình.

Và đó cũng là điều tách biệt Vô Ảnh khỏi những Người Hùng, Thập Diện Mai Phục, khi phim không đặt võ thuật làm trọng tâm, không sử dụng nó để thu hút sự chú ý của người xem, mà xoáy sâu vào diễn biến nội tâm của các nhân vật và tính hình chính trị “ngàn cân treo sợi tóc” của Bái Quốc mà chúng ta cũng đều biết rằng có thể dẫn đến cái chết của hàng vạn con người.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa Vô Ảnh không phải là một tác phẩm võ thuật xuất sắc. Mặc dù phải đến 30 phút sau khi phim bắt đầu khán giả mới được xem cảnh võ thuật đầu tiên và nó cũng chỉ là cảnh luyện tập nhưng đối với tôi, Vô Ảnh vẫn là một trong những phim võ thuật xuất sắc nhất mà tôi đã từng xem.

Trong võ thuật, để trở thành người giỏi nhất chúng ta không chỉ cần luyện sức khỏe, phản xạ và học nhiều chiêu thức nhất có thể mà quan trọng nhất là phải hiểu đối thủ của mình và có kế hoạch cụ thể để đối phó với họ. Cụ thể, nếu bạn luôn bị đánh bại bởi một chiêu thức thì bạn cần dành rất nhiều thời gian để học cách hóa giải nó và lý tưởng hơn, biến nó thành lợi thế của mình. Tử Ngu và Cảnh Châu hiểu rõ rằng họ không phải là đối thủ của Dương tướng quân và họ không lãng phí thời gian để luyện tập sao cho giỏi hơn ông. Thay vào đó, Tử Ngu, qua trận chiến khiến mình suýt bỏ mạng với Dương tướng quân đã hiểu lối đánh của vị tướng kia và biết rằng với sự luyện tập kỹ lưỡng, để đối phó với 2 chiêu thức rất cụ thể của Dương tướng quân, Cảnh Châu hoàn toàn có thể gây bất ngờ và giành chiến thắng. Và cũng nhờ những cảnh tập luyện này và đến khi những chiến binh của Bái Quốc đặt chân tới thành Cảnh Châu, người xem mới có sự thỏa mãn cao đến như vậy. Sự căng thẳng đạt tới tột cùng khi người xem quan tâm tới cả quân địch lẫn quân ta, cảm thấy rõ sức nặng của những vũ khí, những áo giáp trong cơn mưa nặng hạt, giữa đao pháp bất khả chiến bại của Dương tướng quân và một phong cách cực kì mới là của Bái Quốc tạo ra một phân cảnh chiến đấu xuất sắc nhất từng được làm ra. Nói chung, cảnh đánh nhau rất sáng tạo và bất ngờ.

Cốt truyện của Vô Ảnh được vặn dây cót bởi những thế lực không ngừng bày mưu tính kế để đạt được mục đích của mình, thể hiện đúng bản chất của chiến tranh và giúp cho phim đầy rẫy những bất ngờ từ cảnh đầu tiên cho đến cuối cùng. Và phim với một nội dung đã sẵn xuất sắc, thực sự đạt đến tầm tuyệt phẩm nhờ sự chỉ đạo hình ảnh đỉnh cao của Triệu Tiểu Đinh, người đã phối hợp với đạo diễn Trương Nghệ Mưu trong nhiêu tác phẩm của ông và giành được để cử Oscar cho Thập Diện Mai Phục (2005). Những thước phim trong Vô Ảnh được lấy cảm hứng từ những bức tranh thủy mặc của nghệ thuật Trung Hoa được vẽ bằng mực pha với nước với tông màu chủ đạo là trắng & đen. Mỗi khung hình trong phim đều giống một bức tranh như vậy không chỉ ăn khớp mà còn đưa giá trị của phim lên một tầm cao hơn. Đó là sự mơ hồ không rõ trắng/đen trong đạo đức con người được thể hiện qua rất nhiều sắc thái màu xám khác nhau. Đó là sự nữ tính được thể hiện qua nước và màu đen trong thái cực đồ, một sự nữ tính mà Bái Quốc đã sử dụng để đối phó với màu trắng và sự nam nhi của phe địch.

Âm nhạc của phim cũng không kém phần nghệ thuật khi lồng ghép một cách nhẹ nhàng tiếng sáo và tiếng đàn tam thập lục, đóng góp vào tính chất âm dương của phim một cách vô cùng tinh tế.

#1 Đánh Giá Phim Hai Phượng

Phim Hai Phuong là tác phẩm điện ảnh thuộc thể loại hành động của Ngô Thanh Vân và được trình chiếu tại Mỹ. Có thể nói đây là một trong những bộ phim đầu tiên làm được điều này.

Bộ phim Hai Phượng thực sự là một sự cố gắng của Ngô Thanh Vân khi khẳng định đây là bộ phim hành động cuối cùng mà cô tham gia, nhưng có lẽ, phải thừa nhận rằng sau rất nhiều bộ phim hành động, cho đến Hai Phượng, người xem mới thực sự ngưỡng mộ một tài năng. và người phụ nữ thông minh.

Phim hay với nội dung được xây dựng tốt, bám sát thực tế cũng như những lo toan của xã hội. Nội dung thì hay nhưng thực tế thì có một số yếu tố nếu không sẽ khiến bộ phim trở nên trọn vẹn hơn.

Có thể thấy nhân vật anh trai và chị dâu là một phân đoạn phụ. Cảnh hài hước của nữ y tá chưa thực sự đậm nét với người xem. Bên cạnh đó là một số lỗi diễn xuất nhỏ mà có lẽ người xem không quá để ý. Nhìn chung, Hai Phượng là một bộ phim hay, đáng xem, đáng khen và đáng đồng tiền. Thực sự Hai Phượng là niềm tự hào cho nền điện ảnh Việt Nam.

Chúng ta có thể thấy một người mẹ yêu thương con bất chấp nguy hiểm đến tính mạng. Điều này được gói gọn trong dòng “Bạn bắt nhầm con”. Ngay khi Hai Phượng đối đầu với Thanh Sỏi – một kẻ máu lạnh và tàn nhẫn.

Qua hành trình tìm con, một bức màn đen được vén lên. Họ thực sự khiến trẻ em bị bắt cóc trẻ em, nạn buôn bán nội tạng bất hợp pháp diễn ra hàng ngày. Giang hồ với những kẻ máu lạnh chỉ ham mê tiền bạc, quyền lực trong thế giới ngầm như Thanh Sỏi. Hay chị Hương cũng chẳng nể nang gì khi nói chuyện với Hai Phượng khi thời thế thay đổi. Một tay lang thang ngược lại, nhưng không thể giữ được tâm thái bình tĩnh. Một người phụ nữ hy sinh cuộc sống của mình để sinh con và nuôi nấng nó bằng mọi giá.

Có quá nhiều pha di chuyển gay cấn, quá nhiều cảnh đối đầu nghẹt thở. Có quá nhiều cảm xúc cho người xem và chúng sẽ khiến người xem luôn hình dung rõ ràng về Hai Phượng sau khi rời rạp. Ta thấy rõ hình ảnh người mẹ như một con hổ dữ tung tăng ngược xuôi để tìm Mai – đứa con gái yêu của mình. Cô gái ấy, trong khung cảnh buổi sớm tinh khôi, Phượng mặc chiếc áo bà ba giản dị sau khi rũ bỏ lớp son phấn để nhìn ra sự lựa chọn của chính mình.

Hình ảnh đẹp nhất của Hải Phượng là khi cô đứng trong sáng ấy, giản dị như một cô gái chưa từng biết đến những điều tăm tối để nuôi dưỡng đấng sinh thành sắp chào đời.

Bữa cơm của hai mẹ con nơi quê nghèo là những giây phút bình yên duy nhất mà người xem để rồi không thể rời mắt khỏi màn hình trong suốt những phân đoạn tiếp theo.

Nhịp phim hành động nhanh, nhịp độ nhanh không khác gì một bộ phim hành động Mỹ thực thụ. Bộ phim hội tụ nhiều yếu tố để làm nên thành công của bộ phim và chúng ta đã được chứng kiến ​​sự thành công của Ngô Thanh Vân khi thông tin phim được công chiếu tại Mỹ – là một minh chứng.

Carmen